Kí Ức 30 Năm: Thanh Xuân, Hoà Khánh và Muỗi

Bạn biết đấy, có một thứ tình cảm rất kì lạ. Bạn nhìn thấy họ và chọn yêu họ, bạn yêu những phút giây họ toả sáng, bạn rung cảm với những  khoảnh khắc xúc động. Bạn tự hào kể cả khi bạn chẳng liên quan gì với những vinh quang ấy. Nhưng đến một lúc nào đó, khi họ không còn toả sáng nhiều nữa, khi họ đau khổ với những  thất bại, khi họ bị tấn công với những người ghét họ. Đó cũng là lúc bạn bất chấp tất cả, để ước gì thấy họ được vui vẻ một lần nữa - Thật đúng là một thứ tình cảm thật kì lạ!

Mến chào anh chị em SVCG Hoà Khánh!

Mình là muỗi – Một người em, người con trong mái nhà Hoà Khánh thân yêu này!

Trước thềm kỉ niệm 30 Năm thành lập nhóm và mừng bổn mạng thành Giuse – Quan thầy của nhóm, mình xin đôi dòng cảm xúc, kỉ niệm khi mình được lớn lên và phát triển trong đại gia đình Hoà Khánh!

    Hoà Khánh – chương mới của cuốn nhật kí thanh xuân. Khi nói về Hoà Khánh, mình cảm thấy mình thay đổi nhiều lắm. Để nói tới sự thay đổi lớn nhất, mình nghĩ đó là sự cởi mở, sự hoà đồng mà đến bây giờ mình vẫn chưa hình dung được, nếu như mình không tham gia Hoà Khánh, mình liệu rằng có thể thay đổi như vậy được không! Trước khi vào ngưỡng cửa đại học, mình là một con người ít nói, có phần nhút nhát, rụt rè với mọi người xung quanh. Với mình, vùng an toàn của mình lúc đó chỉ là gia đình, là nơi mình học và quê hương của mình. Thể giới quan của mình gói gọn trong 2 từ “quê nhà”. Mình không cảm thấy lạc lỏng như những sinh viên khác vì mình có những người bạn xung quanh nhưng mình hơi lo sợ . Lo sợ bởi mình cứ như thế này thì tương lai mình sẽ ra sao? Khi mình không thuộc về một cộng đoàn nào ở một nơi đất khách quê người. Nhưng mình thầm tạ ơn Chúa, mình đã gặp được nhóm SVCG Hoà Khánh, một cộng đoàn với những con người dễ thương, hóm hỉnh và hoà đồng. Ừ thì lúc đấy, mình cũng hơi sợ hãi, bởi một nhóm lớn như vậy, thì sao mình có thể kết nối được chứ? Họ thậm chí còn không biết tới mình? Đó là những suy nghĩ của mình thui 😅😅. Đúng là, Chúa dẫn con đi trên những nẻo đường con chưa bao giờ nghĩ tới. Mình gặp được những người bạn cùng trang lứa, cùng ước mơ, những bậc tiền bối với kho tàng kinh nghiệm, những anh chị ban điều hành tràn đầy nhiệt huyết và tất nhiên rồi, mình gặp được một cộng đoàn với sự tươi trẻ và cực kì dễ thương. Tất cả như thôi thúc mình: đừng sợ, mở lòng ra và bước cùng Hoà Khánh. Và một trong những dấu ấn, mình coi như đó là bước ngoặt đối với mình, đó là lúc mình được chọn làm thành viên trong ban điều hành. Bởi vì làm bdh nên mình được gặp gỡ, mình được tiếp xúc và đó là mối nhân duyên để mình kết thân với nhiều người, được vui cùng họ, cùng chơi, cùng chia sẽ, cùng đồng cảm và giúp đỡ nhau. Trong kí ức của những ngày trẻ, chúng mình đã viết lên trang nhật kí những cảm xúc như vậy đó, những nét bút có chút thăng hoa, chút chấm phá, chút ngọt ngào và pha chút hóm hỉnh….

     Hoà Khánh – Một giảng đường thứ hai. 🥰 Nói về giảng đường thì nghe hơi rén với một người sinh viên thiệt. Nhưng với mình, cảm nhận Hoà Khánh không chỉ có chơi chơi thui đâu, mình học được nhiều thứ hay ho lắm. Bài học đầu tiên có lẽ đó là tình bạn – những người cùng bước. Nhờ họ, mình học được sự đồng cảm, được sự sẽ chia, học được những kinh nghiệm từ các bậc tiền bối đi trước, thế giới quan của mình như được mở ra nhờ những người thầy thật gần gũi, đó là bạn bè. Những buổi chia sẻ chủ đề tối thứ 7 nghe thật khô khan trong mắt nhiều người nhưng với mình, mình cảm thấy thật là hời bởi một buổi chia sẽ đáng giá hàng triệu đồng như thế này, mình lại được học nó một cách free. Những buổi tranh biện, những workshop, những chủ đề tiếng anh,... Một buổi tối thì chẳng cung cấp cho mình đủ kiến thức đâu nhưng nó kích thích cho mình sự tìm tòi và học hỏi với những vấn đề mình đang quan tâm. Và một điều, mình vẫn luôn tâm đắc nhất nơi giảng đường này, đó chính là trường học đức tin cho người trẻ. Mình cứ ngỡ sau chương trình giáo lý phổ thông, mình sẽ cơ bản không động đến giáo lý nữa chứ. Không không !!! Đến với mái nhà này, những kiến thức giáo lý hỏi thưa lúc xưa nghe có phần đơn điện, này được chuyển thể thành các cuộc thi vừa vui vừa dễ hiểu….

    Và …. Một điều cuối cùng, Hoà Khánh – Nơi nuôi dưỡng ước mơ và thao thức của mình. Với bạn, bạn có ước mơ gì không? Bạn có thao thức gì khi còn trẻ không? Mình thì có đó. Mình muốn là một người phục vụ 🥰🥰 “Sicut Qui Ministrat”. Ước mơ đó nảy mầm và lớn lên khi mình chập chững làm ban điều hành. Trong những ngày trẻ người ta bảo hãy cứ trải nghiệm đi rồi mình sẽ học được nhiều điều, mình cũng vậy đó, trải nghiệm Bdh cho mình không chỉ là đơn thuần là gặp những người bạn sinh viên công giáo, mình gặp được những bạn lương dân, những tâm hồn có phần tổn thương, những mảnh đời còn có phần cơ cực,… Những con người đó, đó là chất liệu hằng nuôi dưỡng, ươm mầm và cho ước mơ mình ngàng càng lớn lên. Có những lúc mình có mệt mỏi, có những lúc mình thấy chán chường nhưng sau hết, mình cảm thấy hạnh phúc và hơn hết mình thấy được gần Chúa hơn qua các công việc đó.

    Bạn biết đấy, có một thứ tình cảm rất kì lạ. Bạn nhìn thấy họ và chọn yêu họ, bạn yêu những phút giây họ toả sáng, bạn rung cảm với những  khoảnh khắc xúc động. Bạn tự hào kể cả khi bạn chẳng liên quan gì với những vinh quang ấy. Nhưng đến một lúc nào đó, khi họ không còn toả sáng nhiều nữa, khi họ đau khổ với những  thất bại, khi họ bị tấn công với những người ghét họ. Đó cũng là lúc bạn bất chấp tất cả, để ước gì thấy họ được vui vẻ một lần nữa - Thật đúng là một thứ tình cảm thật kì lạ! Mình cũng vậy, mình lỡ yêu con người nơi đây mất rùi. Dẫu có những thăng trầm, nhưng mình cảm thấy được ấm áp và cảm giác được thuộc về nơi chính ngôi nhà này.

    Trải qua biết bao thăng trầm, Hoà Khánh giờ đây sắp bước sang tuổi 30. Mới hôm nào, nhóm còn chập chững bước đi, giờ đây, nhóm đã là một trong những cây cổ thụ lớn trong đại gia đình SVCG Đà Nẵng. Một hành trình đủ dài để thấy được tình yêu và hồng ân bao la của Thiên Chúa. Tạ ơn Chúa bới biết bao thế hệ đi trước đã cùng viết lên những trang sử của Hoà Khánh. Tạ ơn Chúa bởi những con người luôn âm thầm phục vụ nhóm.Tạ ơn Chúa bởi những người con gặp gỡ và dìu dắt con ngày càng lớn lên. Tạ ơn Chúa bởi con đã và đang là một mảnh ghép của mái nhà chung Sinh Viên Công Giáo Hoà Khánh.

    Nguyện xin Chúa chúc lành cho chương trình kỉ niệm “30 Năm – Hồng Ân” của chúng con sắp tới.

From Muỗi Tập Viết

Kỉ niệm cùng Hoà Khánh


Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Ad Code

Responsive Advertisement